Chương 9: Cung tên
Dịch giả: Cứ thích hỏi đấy
Biên tập: Vô Hư Không
Biên dịch:
"Mặc
dù Kim Thần Y là bảo vật, nhưng cha có thể dễ dàng chọc
thủng nó bằng một ngón tay." Kỷ Nhất Xuyên nhìn con trai trước
mặt, "Nhưng những thứ đó đều là vật ngoài thân, sau này con
cần phải đạt được thành tựu với Thần Ma Luyện Thể, mà thần
ma mạnh nhất chính là cơ thể của mình nên điều con phải làm
là khai thác triệt để tiềm lực của cơ thể phát huy sức mạnh của bản thân."
"Vâng." Kỷ Ninh trịnh trọng gật đầu.
"Con có Thần Ma Luyện Thể nên sức mạnh sẽ càng
lớn, tốc độ sẽ nhanh hơn, tầm nhìn mở rộng, tai có thể nghe
thính hơn, thậm chí ngay cả sự hồi phục sức khỏe của cơ thể
cũng thêm kinh người!" Kỷ Nhất Xuyên nhìn con trai, "Muốn chuyển
hóa những thứ này thành sức mạnh to lớn..."
"Đầu tiên,
con phải cần có vũ khí!" Kỷ Nhất Xuyên nói, "Dù con có thể
khỏe gấp mười lần đối phương nhưng hắn vẫn có thể bắn tên từ
xa giết chết con, đó chính là điểm lợi hại của vũ khí."
"Tiếp theo, con phải giỏi
về dùng vũ khí, ví dụ như kẻ dùng kiếm, mặc dù không có
chút nội kình nào nhưng chỉ cần đạt tới cảnh giới thứ hai
của luyện kiếm 'Nhân kiếm hợp nhất' là có thể đối phó với
một kẻ nội kình mạnh mẽ nhưng không biết được cách dùng vũ
khí, đơn giản là một kiếm đâm thủng cổ họng. Dù sao người có
nội kình mạnh thì cũng không thể nào ngăn cản được sự sắc
bén của kiếm được!" Kỷ Nhất Xuyên từ tốn nói.
Kỷ Ninh tất nhiên hiểu được những đạo lý này.
Một gã ngốc cường tráng mà gặp phải một sát thủ am hiểu dùng đoản kiếm thì vừa đối mặt đã phải chết rồi!
Thân
thể khỏe mạnh chỉ là một mặt mà thôi, có kỹ năng mới quyết
định được có thể xuất ra bao nhiêu nhát chém! Tựa như quyền
anh, tán thủ ở thế giới kiếp trước vậy, thực ra tố chất cơ
thể của các vận động viên hàng đầu không chênh lệch nhiều nên
phụ thuộc rất nhiều vào kỹ thuật, chiến thuật...vv
"Con nói cho cha nghe xem, conmuốn học cái gì?" Kỷ Nhất Xuyên nhìn vào con trai.
"Ninh, con suy nghĩ cho kỹ." Uất Trì Tuyết cũng nhìn vào con trai và nói.
Thực
ra hai người bọn họ đã có kế hoạch cho con trai từ lâu rồi...
Bởi bọn họ cho rằng con mình dù có thông mình từ bé nhưng vẫn
còn quá nhỏ, không thể hiểu được bao nhiêu chuyện. Nhưng mà
bọn họ vẫn hỏi thử ý kiến của con trai để nó biết được việc
gì cũng cần tự động não suy nghĩ, rồi sau đó bọn họ sẽ nói
suy nghĩ của mình ra để cho con hiểu được sự khác biệt trong
đó.
"Con muốn học ba loại." Ký Ninh bỗng nói.
"Thứ nhất, con muốn học bắn cung!" Kỷ Ninh nói.
Mình
thuộc dạng Thần Ma Luyện Thể, sắp tới sẽ có thị lực kinh
người, lại có sức khỏe tày trời thì tất nhiên phải dùng cung
tên... Dùng sức mạnh như thần ma để bắn cung thì chắc chắn là
tốc độ siêu âm, sợ rằng uy lực còn đáng sợ hơn cả súng tỉa
hạng nặng ở kiếp trước. Cung tên có thể tấn công kẻ thù từ
xa, mà theo những gì mình đọc được trong sách vở thì học nó
cũng không quá khó.
"Thứ hai, con muốn học kiếm, song kiếm!" Kỷ Ninh nói tiếp.
Họ Kỷ am hiểu nhất chính là kiếm thuật!
Cha
hắn - Kỷ Nhất Xuyên - còn có biệt danh "Tích Thủy Kiếm". Có
"tài nguyên" tốt như vậy thì hắn tất nhiên sẽ phải học kiếm
thuật!
"Song kiếm ư?" Kỷ Nhất Xuyên nhíu mày, "Nói tiếp đi."
"Cha, con muốn học khinh công và cách chạy trốn." Kỷ Ninh nói tiếp, "Chỉ thế thôi ạ."
Gặp được kẻ địch mạnh có thể chạy trốn được!
Chỉ khi có khả năng thoát thân cao mới có thể sống lâu, mà sống càng lâu thì càng đạt được nhiều thứ.
Uất
Trì Tuyết cười: "Những thứ con nói về đại thể cũng không
khác cha quá nhiều, nhưng mà mẹ nghĩ con nên luyện đơn kiếm thì
vẫn tốt hơn đấy... Cả họ Kỷ không có ai là cao thủ song kiếm
cả. Luyện kiếm kị nhất chính là phân tâm con ạ! phải tập trung
tinh thần vào một thanh kiếm mới đạt được kết quả cao được."
"Mẹ con nói rất đúng đấy." Kỷ Nhất Xuyên cũng nói với con trai.
"Cha
mẹ, con từ nhỏ đã có thể cùng lúc suy nghĩ về hai vấn đề
rồi." Kỷ Ninh ngẩng đầu nhìn cha mẹ, hắn không có cách nào
giải thích về chuyện Nữ Oa Đồ nên chỉ có thể nói là trời
sinh có thể cùng lúc suy nghĩ về hai vấn đề.
"Cái gì!"
"Một lúc suy nghĩ về nhiều vấn đề ư?"
Kỷ Nhất Xuyên, Úy Trì Tuyết hoảng sợ nói.
"Con
cũng đã biết cùng lúc suy nghĩ về hai vấn đề là gì rồi
sao?" Kỷ Nhất Xuyên quát khẽ, "Đó không đơn thuần chỉ là việc
phân tâm làm việc mà là trong đầu đồng thời suy nghĩ về hai
chuyện nhưng lại không ảnh hưởng đến nhau."
"Con thực sự có thể cùng lúc suy nghĩ về hai vấn đề ạ." Kỷ Ninh liền nói.
"Vậy
con thử một chút xem xem nào." Hai mắt của Kỷ Nhất Xuyên rực
sáng, hắn khẽ đảo một tay, liền có hai hòn đá màu trắng xám
xuất hiện, "Con dùng hai hòn đá này đồng thời ghi ra trên mặt
đất, bên trái là tên mẹ con, bên trái là tên cha."
"Vâng, thưa cha." Kỷ Ninh gật đầu.
Kỷ
Ninh cầm lấy hai đòn đá màu trắng xám, cảm thấy chúng hơi
giống đá vôi ở kiếp trước. Lúc này, mỗi tay hắn cầm lấy một
viên đá bắt đầu viết, loại đá này viết rất dễ.
Xoạt! Xoạt!
Tay
trái tay phải cùng nhẹ nhàng viết ra loại chữ tượng hình cổ
xưa phức tạp của thế giới này, một bên viết 'Kỷ Nhất Xuyên', một
bên viết 'Úy Trì Tuyết'. Nét chữ không xô lệch chút nào, rất
thanh thoát.
"Ninh, con...." Uất Trì Tuyết sợ ngây người.
"Đây là..." Kỷ Nhất Xuyên cũng chấn động.
"Khó
trách, khó trách lại tu luyện «Xích Minh Cửu Thiên Đồ» nhanh như
thế." Kỷ Nhất Xuyên chậm rãi nói. "Thì ra hồn phách con ta đã
đạt đến khả năng cùng lúc suy nghĩ về hai vấn đề."
Kỷ
Nhất Xuyên nhìn con trai như nhìn một viên ngọc thô tuyệt thế
chưa được mài dũa, hắn cực Kỷ kích động nói: "Ta tu luyện đến
nay mới có thể cùng lúc suy nghĩ về hai vấn đề. Có điều, từ
nhỏ ta đã chuyên tâm luyện đơn kiếm... Tư tưởng đã định! Đường
khó mà đổi! Nhưng còn con ta từ nhỏ đã có thể cùng lúc suy
nghĩ về hai vấn đề... Đây đúng là trời sinh dùng song kiếm, hai
kiếm sẽ tựa như được hai người điều khiển khiến cho địch nhân
rơi vào sự tấn công của hai tên đối thủ, hơn nữa hai tên đối
thủ này còn thấu hiểu suy nghĩ của nhau, sức mạnh quả thực
tăng gấp mười!"
"Bắt đầu từ ngày mai, cha sẽ tự tay dạy con luyện kiếm!" Kỷ Nhất Xuyên nhìn con và nói.
---
Vào sáng sớm hai ngày sau đó.
Nguyên
khí trời đất dày đặc khiến cho sương mù mờ mịt tràn ngập
trong không gian, Kỷ Ninh đã bị cha gọi đến sân luyện võ.
"Kỷ
Ninh." Kỷ Nhất Xuyên nhìn vào con trai, chỉ tay vào một người
đàn ông mặc áo da thú có chòm râu dài ở bên cạnh và nói: "Đây
là đệ nhất cung thủ 'Mông Ngư' ở phủ đệ phía tây của họ Kỷ
chúng ta, tiễn thuật cực cao. Mông Ngư, trước hết ngươi hãy cho
thằng bé được mở rộng tầm mắt đi."
"Vâng." Mông Ngư cung kính đáp.
Kỷ
Nhất Xuyên đi thẳng đến phía trước chỗ đặt bốn thớt đá nham
thạch, mỗi thớt đá này đều nặng mấy trăm cân, nhưng Kỷ Nhất
Xuyên lại thuận tay nhấc lên một thớt rồi ném nó bay vù ra xa,
sau đó lại nắm lên thớt khác, chỉ trong nháy mắt, bốn thớt đá
đã đều vun vút bay ra đằng xa.
Bốn thớt đá nặng mấy
trăm cân liên tiếp gầm rú xé gió bay đi như bốn phát đạn pháo,
thoáng chốc đã biến thành bốn điểm đen trên bầu trời.
"Hát."
Trong tay Mông Ngư đột nhiên xuất hiện một chiếc cung lớn đen
thui, hắn cầm lấy bốn mũi tên rồi kéo dây cung lên.
VÍU...UU!! VÍU...UU!! VÍU...UU!! VÍU...UU!!
Bốn
mũi tên lóe lên ánh sáng trắng, chớp lên một cái đã biến
mất, dĩ nhiên là đuổi theo bốn cái thớt đá kia, bùm bùm bùm
bùm! ! ! ! Bốn điểm đen hoàn toàn biến mất, không thấy gì nữa.
Kỷ Ninh trợn mắt há mồm nhìn.
Hắn sửng sốt một lúc lâu...
"Cha
ném thớt đá nặng mấy trăm cân bay ra xa hơn hai cây số sao? Cứ
như đạn pháo ấy!" Trong lòng Kỷ Ninh chấn động, "Mấy mũi tên
này của Mông Ngư, có cảm giác rắng trong nháy mắt, một giây
đồng hồ cũng chưa tới đã bay ra ngoài hai cây số rồi. Tính
chính xác thì mấy mũi tên này ít nhất cũng có tốc độ hai
nghìn mét trên giây rồi."
"Trong truyền thuyết, Đại thần
Hậu Nghệ từng bắn một lúc chín mũi tên, bắn chết chín Kim Ô."
Mông Ngư cười ha ha và nói, "Công tử, ta giỏi lắm cũng chỉ là
chút tiểu xảo thôi."
"Sư phụ Mông Ngư, thớt đá vỡ ra sẽ
không rơi trúng đầu người ta chứ?" Kỷ Ninh chợt nghĩ đến một
chuyện liền hỏi.
Kỷ Nhất Xuyên bên cạnh lắc đầu nói:
"Kỷ Ninh, sư phụ Mông Ngư của ngươi đã là Tiên Thiên Sinh Linh, có
thể trút chân nguyên vào trong mũi tên bắn lên trên thớt đá thì
tất nhiên sẽ làm cho thớt đá nham thạch hóa thành bột phấn,
nhẹ nhàng rơi xuống...Sao có thể rơi trúng vào người ta chứ."
Kỷ Ninh kinh ngạc.
Lợi hại!
"Từ
hôm nay trở đi, mỗi sáng sớm con đều phải luyện tập bắn cung
một canh giờ với sư phụ Mông Ngư." Kỷ Nhất Xuyên nói, "Đây coi
như buổi tập đầu tiên của con đi. Mông Ngư! làm phiền ngươi rồi."
"Có thể dạy công tử là vinh hạnh của Mông Ngư." Mông Ngư cười ha ha và nói.
Kỷ Nhất Xuyên gật gật đầu rồi xoay người rời đi ngay.
Sân luyện võ liền rơi vào tĩnh lặng, chỉ còn lại Mông Ngư và Kỷ Ninh, chẳng có ai khác nữa.
"Công
tử." Mông Ngư nhìn Kỷ Ninh, "Đối với một cung thủ mà nói, cung
tên rất quan trọng. Mũi tên chia ra làm ba phần, đầu tên, thân
tên và đuôi tên. Còn cung được tạo thành chủ yếu từ thân cung
và dây cung. Mũi tên có thể chế tạo với số lượng lớn nhưng
cung thì quý hơn nhiều!"
"Cung chia làm hai loại!"
"Loại
cung thứ nhất được làm từ thân cung có tính đà hồi và dây
cung dẻo dai. Khi kéo, thân cung cong lại... lấy lực đàn hồi do
thân cung tụ lực sinh ra. Đó là loại cung thường thấy nhất và
tương đối phổ thông, chế tạo khá dễ, cung thủ bình thường đều
biết sử dụng loại cung này."
"Loại cung thứ hai được làm
từ thân cung cứng và dây cung có tính đàn hồi. Khi kéo, thân
cung vững vàng, dây cung kéo dài tụ lực sinh ra lực đàn hồi
kinh người, giống như cây cung trong tay ta đây vậy!"
Mông Ngư đưa cây cung lớn đen nhánh trong tay cho Kỷ Ninh.
Kỷ
Ninh dù đã chuẩn bị để đón lấy cây cung lớn phong cách cổ xưa
này nhưng cũng lập tức cảm thấy trầm xuống, chắc cây cung này
phải nặng trên trăm cân, hắn không nhịn được liền xem xét chăm
chú. Thân cung được làm từ một loại kim loại đen nhánh, rất là
sáng bóng. Dây cung thì lớn chừng ngón tay, tỏa ra màu xanh,
bên trên có một trận sát khí đáng sợ như ẩn như hiện.
"Thân
cung này chế tạo từ Phong Lôi Thiết, cực Kỷ cứng rắn. Mà dây
cung càng quý giá hơn...được làm từ một đoạn gân của một con
giao long lớn, có lực đàn hồi kinh người. Dù cho sức mạnh của
ta có lớn hơn gấp mười lần cũng đừng mong kéo gãy được cây
cung này." Mông Ngư cười nói, "Ta đặt tên cho nó là Cung Lôi
Long."
Kỷ Nhất Xuyên nghe thấy thế hai mắt như tỏa sáng, dây cung là gân của giao long lớn ư?
"Lại đây, trước tiên học tư thế đã." Mông Ngư lật tay, trong tay hắn liền hiện ra một cây cung thông thường.
"Kiểu
đứng bắn, kiểu ngồi xổm bắn, kiểu quay người, kiểu nhảy bắn,
kiểu chạy bắn!" Mông Ngư nhìn Kỷ Ninh, "Quá trình học bắn tên
của công tử sẽ chia ra làm hai giai đoạn. Thứ nhất là giai đoạn
căn bản, thứ hai là giai đoạn Tâm Tiễn."
"Giai đoạn căn
bản chính là tại năm giác quan trụ cột làm được 'Tay đưa, mắt
nhìn, tên đi', cần phải bách phát bách trúng rồi mới tiến
hành giai đoạn tiếp theo được."
"Giai đoạn Tâm Tiễn không
yêu cầu nghiêm khắc như thế, chỉ cần 'Tâm động, tên đi', không
cần phải dùng mắt nhìn vì như thế quá chậm, phải dựa vào
trái tim! Lập tức kéo cung bắn trúng mục tiêu luôn, nhanh như
sấm chớp, chuẩn ngay thời khắc mắc chốt vì nó chỉ là trong
nháy mắt, sẽ không để cho ngươi chậm rãi nhắm vào. Nếu luyện
thành giai đoạn Tâm Tiễn, coi như ngươi xuất sư."
Kỷ Ninh nghe thấy vậy liền gật đầu.
Rồi hắn lập tức dựa theo chỉ dẫn của Mông Ngư, trước tiên học tư thế chính xác.
"Eo thẳng lên! Tay trái duỗi thẳng ra!"
"Kéo cung theo tư thế kia đi, giữ như thế!"
"Con mắt! Con mắt! Mắt của ngươi mù hả?"
Vừa
bắt đầu dạy, Mông Ngư đã bắt đầu gào thét, Kỷ Ninh vốn không
biết cái gì như tờ giấy trắng bị quát cho no, hắn cũng chỉ
có thể kiên trì từ từ học.
Nhà cao vạn trượng cũng dựng trên đất bằng mà, siêu cung thủ cũng có những bước học tập căn bản.
Thứ Năm, 27 tháng 2, 2014
Đăng ký:
Đăng Nhận xét
(
Atom
)
0 nhận xét :
Đăng nhận xét